top of page

Beach Diary 01

  • Ảnh của tác giả: Beach.vn
    Beach.vn
  • 1 ngày trước
  • 5 phút đọc

Thứ Tư, ngày 5 tháng 8 năm 2026

Gửi chính mình,

Mình đã 43 tuổi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy như mới đôi mươi. Chỉ có điều, vạch xuất phát bây giờ không còn giống ngày trước nữa.

Hôm nay, mình mang theo kinh nghiệm, những sai lầm, những thành công, những thất bại và một sự giàu có không chỉ nằm ở vật chất mà còn ở tinh thần. Mình điềm tĩnh hơn, vững vàng hơn và cũng không còn quá bận tâm đến việc phải chứng minh điều gì với bất kỳ ai.

Người ta thường nói tuổi bốn mươi là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời. Có lẽ điều đó đúng. Không phải vì lúc này mình đã có tất cả, mà vì cuối cùng mình cũng biết cách lựa chọn. Lựa chọn cách sống, lựa chọn những người đồng hành và lựa chọn những điều thật sự xứng đáng để dành thời gian và tâm sức.

Mình không còn muốn chạy theo thành công bằng mọi giá. Cũng không còn mơ hồ hay lý tưởng hóa tình yêu như khi còn trẻ. Điều mình tìm kiếm bây giờ là sự bình yên, sự chân thành và những mối quan hệ khiến mình cảm thấy được là chính mình.

Có một người bạn, cũng là một người thầy, từng nói với mình một câu mà đến hôm nay mình vẫn luôn ghi nhớ.

Ông nói rằng mỗi con người khi sinh ra đều giống như một tờ giấy trắng. Khi còn trẻ, ai cũng muốn vẽ lên đó thật nhiều màu sắc: trải nghiệm, thành tựu, tình yêu, các mối quan hệ và những tham vọng.

Nhưng càng trưởng thành, mình càng muốn xóa bớt những nét vẽ ấy. Giữ lại những gì thật sự quan trọng và có ý nghĩa.

Còn riêng mình, có lẽ mình còn mong nhiều hơn thế.

Mình hy vọng rằng đến ngày nhắm mắt xuôi tay, tờ giấy ấy sẽ gần như trắng trở lại.

Không phải vì mình đã sống một cuộc đời nhạt nhòa, mà vì mình đã học được cách buông bỏ tất cả những điều không còn cần thiết.

Việc chuyển sang một đất nước mới ở tuổi ngoài bốn mươi đã khiến mình trẻ lại.

Mình buộc phải bắt đầu từ đầu.

Học một ngôn ngữ mới.

Xây dựng lại công việc.

Làm quen với một nền văn hóa khác.

Kết bạn lại từ đầu.

Mỗi ngày đều là một thử thách nhỏ.

Và có lẽ chính điều đó mới giúp con người trẻ lâu.

Khi mình ngừng thử thách bản thân, mình cũng bắt đầu già đi.

Cơ thể cần được tập luyện bằng sức mạnh, sức bền và sự dẻo dai.

Tâm trí cũng vậy.

Nó chỉ phát triển khi mình dám bước ra khỏi vùng an toàn.

Ở Việt Nam, mình có rất nhiều mối quan hệ.

Có những người thật lòng, nhưng cũng có không ít mối quan hệ mang theo những câu chuyện, những thị phi và những nguồn năng lượng tiêu cực.

Việc chuyển sang một cuộc sống mới cho mình cơ hội cắt bỏ những điều độc hại ấy.

Mình biết ơn những người bạn tốt vẫn còn ở lại trong cuộc đời mình.

Còn trong môi trường mới, mình chọn cách kết bạn rất chậm.

Không phải vì mình sợ con người.

Mà vì mình hiểu rằng thời gian và năng lượng là hai tài sản quý giá nhất.

Không phải mối quan hệ nào cũng xứng đáng để mình dành một chỗ trong trái tim.

Bây giờ, mình không còn mong có một cuộc sống thật đầy.

Mình chỉ mong có một cuộc sống thật tinh gọn.

Ít ồn ào hơn.

Nhiều chiều sâu hơn.

Ít số lượng hơn.

Nhiều chất lượng hơn.

Có lẽ đó mới là tuổi trẻ thật sự của mình.

Đây là phiên bản bằng tiếng Ý tự nhiên ở trình độ B2, giữ đúng giọng tâm sự và chiều sâu như một trang nhật ký.

Mercoledì 5 agosto 2026

A me stessa,

Ho quarantatré anni, ma dentro di me mi sento ancora come se ne avessi venti. La differenza è che il punto di partenza non è più lo stesso.

Oggi porto con me esperienza, errori, successi, delusioni e una ricchezza che non si misura soltanto con ciò che possiedo, ma soprattutto con quello che ho imparato. Mi sento più calma, più stabile e molto meno interessata a dimostrare qualcosa agli altri.

Si dice che i quarant’anni siano gli anni più belli della vita. Forse è vero. Non perché finalmente si abbia tutto, ma perché si impara a scegliere. Si sceglie come vivere, con chi condividere il proprio tempo e quali battaglie meritino davvero di essere combattute.

Non sento più il bisogno di rincorrere il successo a tutti i costi. Non ho più quella confusione che avevo nell’amore quando ero giovane. Oggi cerco serenità, autenticità e relazioni che mi facciano stare bene.

Un amico, che considero anche un maestro di vita, mi disse una frase che non ho mai dimenticato. Mi disse che ogni essere umano nasce come un foglio completamente bianco. Da giovani vogliamo riempirlo di colori, esperienze, persone, sogni e ambizioni. Ma crescendo, il desiderio cambia. Iniziamo a cancellare ciò che non conta davvero, fino a lasciare soltanto ciò che ha un significato profondo.

Io, forse, desidero qualcosa di ancora più semplice: vorrei che, quando arriverà il giorno di chiudere gli occhi per l’ultima volta, quel foglio tornasse quasi bianco. Non perché non abbia vissuto, ma perché avrò imparato a lasciare andare tutto ciò che era superfluo.

Trasferirmi in un altro Paese dopo i quarant’anni mi ha fatto sentire incredibilmente giovane. Mi ha costretta a ricominciare da capo. Studiare una nuova lingua. Costruire una nuova carriera. Creare nuove amicizie. Imparare una cultura diversa. Ogni giorno è una piccola sfida.

E forse è proprio questo che mantiene giovane una persona. Quando smettiamo di metterci alla prova, iniziamo lentamente a invecchiare. Il nostro corpo ha bisogno di resistenza, di forza, di equilibrio. Anche la mente funziona allo stesso modo: cresce solo quando esce dalla propria zona di comfort.

In Vietnam avevo costruito una rete enorme di conoscenze. Alcune erano sincere, altre portavano con sé drammi, conflitti e un’enorme perdita di energia. Cambiare vita mi ha dato il coraggio di chiudere molte porte. Oggi custodisco con gratitudine i pochi amici veri che sono rimasti.

Nel mio nuovo mondo scelgo con molta attenzione le persone da far entrare nella mia vita. Non perché abbia paura della gente, ma perché il tempo e l’energia sono le risorse più preziose che possiedo. Non tutte le relazioni meritano uno spazio nel nostro cuore.

Oggi non voglio una vita piena. Voglio una vita essenziale.

Meno rumore.


Più profondità.

Meno quantità.


Più qualità.

Forse questa è la mia vera giovinezza.

Buonanotte, Venus.



Bình luận


bottom of page